lunedì 11 gennaio 2010

Ho fatto un sogno..... Mẹ đã mơ một giấc mơ

Il 17 maggio ho sognato che eravamo in Vietnam. Attraversato un cortile, entravamo in un istituto tutto bianco con grandi finestre a un solo piano. Nella grande stanza c'erano giochi e alcuni bimbi. Ci accoglieva una ragazza minuta con i capelli lisci e neri poco sopra le spalle, un bel sorriso e una camicetta con i fiori azzurri. Venendo verso di noi si presentava come Thao Li. Aveva un ragazzino di 6 o 7 anni attaccato alla gonna che ci sbirciava sorridendo e mostrando una mal celata vergogna. Era talmente vero che mi sono svegliata di soprassalto... Abbiamo cercato su internet ma non abbiamo trovato nulla su Thao Li.... Così ho pensato che fosse un nome inventato dalla mia fantasia.... Dopo un mese esatto zia Liuba ci telefonato e ci ha detto che ti aveva trovato......
Ngày 17 tháng 5 mẹ nằm mơ rằng bố mẹ đang ở Việt nam. Băng qua một hành lang, bố mẹ bước vào một ngôi trường màu trắng chỉ có một tầng với những chiếc cửa sổ lớn. Trong căn phòng to rộng có đồ chơi và vài đứa trẻ. Đón bố mẹ là một cô gái nhỏ bé với mái tóc đen thẳng và dài gần chấm vai, cô mặc một chiếc áo sơ-mi với những bông hoa nhỏ màu xanh lơ và cô mỉm cười tươi tắn. Khi tiến lại gần bố mẹ, cô tự giới thiệu tên cô là Thảo Ly. Một chú bé chừng 6,7 tuổi bám lấy váy cô vừa nhìn trộm vừa cười và cố che giấu sự ngượng nghịu một cách vụng về. Giấc mơ ấy thực đến nỗi khiến mẹ choàng dậy...Bố mẹ đã tìm trên internet nhưng không thấy có cái tên Thảo Ly nào... Vì vậy bố mẹ nghĩ rằng có thể đó chỉ là một cái tên mà mẹ tưởng tượng ra... Đúng một tháng sau, dì Liuba gọi điện thoại cho bố mẹ và nói rằng dì đã tìm thấy con...


In quei giorni non volevamo pensare ad altro che a preparare i documenti in fretta e il 29 giugno ti abbiamo visto... la nostra Principessa.
Trong những ngày đó bố mẹ chẳng muốn nghĩ đến gì khác ngoài việc chuẩn bị giấy tờ một cách nhanh chóng và ngày 29 tháng 6 bố mẹ đã được nhìn thấy con...cô Công chúa bé nhỏ của bố mẹ.


Quella sera ho sognato di nuovo quel cortile e quelle stanze. E anche questa volta ci accoglieva Thao Li.
Đêm hôm ấy mẹ lại mơ về chiếc hành lang và những căn phòng. Và lần này cũng lại là Thảo Ly tiếp đón bố mẹ.


Tu, Principessa, ti giravi verso di noi sorridendo. Anche questo sogno si è interrotto ... ma era così vero...Tu eri seduta per terra e scrivevi o disegnavi. Avevi una gamba piegata all'interno e l'altra tesa in avanti. Portavi una camicetta rossa e bianca con maniche corte. Noi ti vedevamo di spalle. Thao Li si abbassava verso di te e ti diceva: "Guarda chi è arrivato..."
Con, cô Công chúa nhỏ, con quay về phía bố mẹ và mỉm cười. Ngay cả giấc mơ này cũng bị ngắt quãng...nhưng nó thật quá...Con ngồi dưới đất, đang viết hay vẽ cái gì đó. Một chân của con gập vào phía trong, còn chân kia duỗi về đằng trước. Con mặc một chiếc áo sơ mi ngắn tay màu trắng và hồng. Bố mẹ chỉ nhìn thấy con từ phía sau. Thảo Ly cúi thấp xuống về phía con và nói: “Con hãy nhìn xem ai đến kia kìa....”

Ti ho raccontato tutto questo perchè ho scoperto solo qualche giorno fa, per caso, che insieme alla ormai mitica Maria c'è davvero Thao Li (non so se si scrive correttamente così) .
Mẹ kể cho con tất cả những điều này bởi vì chỉ cách đây vài ngày thôi, một cách tình cờ, mẹ phát hiện ra rằng cùng với Maria thần thoại còn thực sự có Thảo Li (mẹ không biết viết như vậy có đúng không).


Che dire?... Non so... Credo soltanto che tutto abbia un senso anche se noi non sappiamo trovarlo.
Mẹ phải nói gì đây?...Mẹ không biết nữa...Nhưng mẹ tin rằng mọi thứ đều có ý nghĩa ngay cả khi chúng ta không biết phải tìm ra chúng như thế nào.

Nessun commento:

Posta un commento